nước mắt mùa thu

Lẻ bạn nhạn buồn buông tiếng than

Nhìn ra song cửa lá hanh vàng
Theo cơn gió lộng chiều bay mãi
Bỏ lại nơi này trời trắng tang
Hạ bút mượn vần nắn nót đan
Hạ bút mượn vần nắn nót đan
Mà sao thơ ghép chẳng thành hàng
Mực sầu giấy đọng cô đơn gọi
Thầm khóc tình mình sao dở dang???
Có phải vì em đang nhớ anh
Có phải vì em đang nhớ anh
Nên mây trời cũng chẳng còn xanh
Chiều nay trên phố đông người bước
Mà ngỡ như là phố vắng tanh??
Lê gót mình em lặng cúi đầu
Lê gót mình em lặng cúi đầu
Ngẩn nhìn lên đã trời mưa ngâu
Tình ơi có phải buồn như thế
Những lúc không anh man mác sầu


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét