Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009



*Yêu em từ thủa còn thơ

Đến khi em lớn anh lờ em luôn

*Buồn buồn uống diệu giải buồn

Dăm ba chai diêu oánh luôn chủ hàng

*Đêm qua anh đến nhà nàng

Thấy nàng đi vắng em nàng anh cưa

*Ra đường thấy cánh hoa rơi

Dơ chân dẫm tiếp đáng đời hoa chưa

*Trăm năm kiều vẫn là kiều

Con trai dại gái là điều tất nhiên

*Giang hồ đẫm máu em không sợ

Chỉ sợ tim anh chứa hai người

*Cá hok ăn muối cá ươn

Chông hok nghe vợ ra đường bơm xe

*chuồn chuồn bay thấp thì cao

bay cao thì thấp bay vừa thì...thôi

*Có chồng mà bỏ theo trai.

Chết xuống âm phủ được hai cây vàng.

*Có công mài sắt, có ngày..bong gân

*Cá không ãn muối cá khôn

Con cãi cha mẹ, khôn hồn đi luôn

*Trâu õi ta bảo trâu này

Trâu ra ngoài ruộng, trâu cày mình trâu.

Cấy cày bổn phận con trâu,

Ta đang bận.. nhậu, còn lâu mới cày

*Đi đâu cho thiếp theo cùng

No thì thiếp ở, đõi thì thiếp ... bye

*Gió mùa thu mẹ ru con ngủ

Năm canh dài cha nhậu đủ cả năm canh

*Cờ bạc là bác thằng hèn
Áo quần bán hết, tòng teng đi ... ăn mày

*Làm sao định nghĩa được tình si

Có khác gì đâu khúc bánh mỳ

Đói bụng sựt vào thì sung sướng

Ăn nhiều khó chịu ta phải đi

*Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé

Để anh về còn nhậu ké vài chai

*Lên non mới biết non cao

Có bồ mới biết là mau hết tiền

*Giơ chân em đá en dần

Cho anh chết quách khỏi gần bên em

*Hôm qua em bảo với anh

Yêu anh nhiều lắm anh tin không nè

Hôm nay em bao bạn bè

Anh là thằng ngốc vô tình anh nghe

*Em yêu anh như bác Hồ yêu nước

Mất anh rồi như Pháp mất Đông Dương

*Anh như con nhạn trên cành

Em đây lấy ná bắn tành anh ra

*Thữ nghĩ con trai không biết dê

Đời này không còn có phu thê

Kiếm đâu ra chữ rô măn tíc

Con gái chắc buồn đến tái tê
Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ tô bún mắm, gỏi gà, chiếc nem

nhớ luôn cả mấy hàng kem

Anh ăn cho đã chờ em trả tiền
Cánh cò bay lả bay la

Anh cầm cây súng, bay qua anh “bùm” **********************

* Đói lòng ăn sạch thịt gà

Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng

Quê hương anh thuốc phiện cần sa

Làng tui nghèo chỉ vài viên thuốc lắc

Tôi với anh đôi người buôn lậu

Ở trong tù ko hẹn lại quen nhau

Thuốc bên thuốc đầu lắc bên đầu

Hương thuốc phê ta là đôi tri kỉ

Đồng chí!

Người yêu anh gửi tạm tui xài

Gian nhà ko mặc kệ trộm ra tay

Uống thuốc lắc vô thấy người ra cớm

Tôi với anh nhớ từng nơi chém lộn

Máu tuôn trào bọn cớm chết vài tên

Áo anh dính đao Mình tôi có vài vệt máu

Mình đầy vết chém Cưỡi @

Cùng nhau đi kiếm thêm vài em

Đêm nay lòng ta phơi phới

Đứng cạnh bên nhau tìm bồ mới

Đầu súng cong queo





















SỰ TÍCH TÌNH YÊU



Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh Phúc, Nỗi Buồn, Tri Thức và những cái khác, bao gồm cả Tình Yêu. Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo này sẽ chìm, vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ. Sự Giầu Có đang đi qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình Yêu nói: "Giàu Có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?" Sự Giàu Có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng và bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu." Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù Hoa, người cũng đi qua trên một con thuyền rất đẹp: "Phù Hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình Yêu ạ. Anh quá ẩm và có thể sẽ làm ẩm thuyền của tôi," Phù Hoa trả lời. Nỗi Buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: " Nỗi Buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu", "Ôi Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình ..." Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi", đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng. Tình Yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình. Tình Yêu hỏi Tri Thức, một người đứng tuổi khác: - Ai đã vừa giúp cháu vậy ? - Đó là Thời Gian - Tri Thức trả lời - Thời Gian ư ? - Tình Yêu hỏi - Nhưng tại sao Thời Gian lại giúp cháu? Tri Thức mỉm cười khôn ngoan và nói: "Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu" ... "Chỉ có thời gian mới hiểu được giá trị của tình yêu". Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ cũng đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu. Rất có thể một lúc nào đó ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, không phải lúc nào Tình Yêu cũng là chốn thiên đường, thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là niềm may mắn của mỗi con người.
Hãy đợi, chỉ có thời gian mới hiểu được tình yêu.